CHẲNG THỂ NÀO
Có phải chăng trái tim này hóa đá
Dòng máu hồng đã khô cạn từ lâu
Chẳng thể nào, vì ta vẫn biết đau
Vẫn biết nhói khi tình nhân lừa dối
Có phải chăng bởi dòng đời thay đổi
Nên bốn mùa không thể nở cùng hoa
Môi ta cười mắt ẩn giọt châu sa
Mặt khô lạnh để ngăn tim đừng cháy
Có phải chăng lý trí ta vẫn thấy....
Sự dối lừa ẩn nấp dưới làn môi
Ta độc hành dìu đỡ bước chân côi
Kẽo lại ngã khi hoàng hôn còn ấm
Này người hỡi sánh cùng con đường ngắn
Mảnh đời này đá sỏi...chẳng bình yên
Tảng rong rêu trơn trợt sẽ lụy phiền
Bờ vai ấy đủ không cho điểm tựa
BichNgoc
ngoc
Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015
Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015
BAO GIỜ???
Bao giờ???
Bao giờ chữ hóa thành thơ
Lời yêu thủ thỉ bên bờ vai em
Đường vẫn nắng ngõ thân quen
Vắng đôi chân ấy đèn đêm úa vàng
Mỗi lần có dịp để sang...
Cây cầu xưa ấy mênh mang tình sầu
Hỏi thầm người ở nơi đâu
Nhà đơn lặng lẽ hay đau viện buồn
Bao giờ thơ lại trào tuôn
Ngón tay quấn quýt lại bươn phím chờ
Nhói lòng lạc log người xưa
Nụ cười rạng rỡ trang thơ vắng người
Bao giờ hoa nắng lại tươi
Cuối tuần có kẻ hẹn người ghé thăm
Dẫu rằng chẳng nghĩa trăm năm
Cũng là tri kỷ tri âm đời này
Bao giờ chữ hóa thành thơ
Lời yêu thủ thỉ bên bờ vai em
Đường vẫn nắng ngõ thân quen
Vắng đôi chân ấy đèn đêm úa vàng
Mỗi lần có dịp để sang...
Cây cầu xưa ấy mênh mang tình sầu
Hỏi thầm người ở nơi đâu
Nhà đơn lặng lẽ hay đau viện buồn
Bao giờ thơ lại trào tuôn
Ngón tay quấn quýt lại bươn phím chờ
Nhói lòng lạc log người xưa
Nụ cười rạng rỡ trang thơ vắng người
Bao giờ hoa nắng lại tươi
Cuối tuần có kẻ hẹn người ghé thăm
Dẫu rằng chẳng nghĩa trăm năm
Cũng là tri kỷ tri âm đời này
Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015
GIỌT MƯA ĐÊM
Mưa nào tự dột xuống đâu
Bởi vì mái lá trống tàu chênh vênh
Cột kèo lõng lẽo lạt đinh
Gió luồn kẽ hở rung rinh ánh đèn
Hạt buồn rơi tỏm vào đêm
Tay gầy vuốt giọt mưa trên mắt ngài
Nền trơn nước đọng...trách ai?
Trách đôi vai nhỏ miệt mài gánh mưa
Mong trời tạnh đón sao thưa
Xin vầng trăng chút sáng thừa ấm êm
Lao xao gió thổi tung rèm
Trẻ say giấc ngủ mưa lem gót hồng
Ru con, tiếng vọng thinh không
Cánh cò ủ rũ giữa đồng chơi vơi
Màn mưa giắng kín đất trời
Cột xiêu mái dột...cuộc đời lao đao
BichNgoc
Bởi vì mái lá trống tàu chênh vênh
Cột kèo lõng lẽo lạt đinh
Gió luồn kẽ hở rung rinh ánh đèn
Hạt buồn rơi tỏm vào đêm
Tay gầy vuốt giọt mưa trên mắt ngài
Nền trơn nước đọng...trách ai?
Trách đôi vai nhỏ miệt mài gánh mưa
Mong trời tạnh đón sao thưa
Xin vầng trăng chút sáng thừa ấm êm
Lao xao gió thổi tung rèm
Trẻ say giấc ngủ mưa lem gót hồng
Ru con, tiếng vọng thinh không
Cánh cò ủ rũ giữa đồng chơi vơi
Màn mưa giắng kín đất trời
Cột xiêu mái dột...cuộc đời lao đao
BichNgoc
Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015
OẢN-TÙ-TÌ
OẢN-TÙ-TÌ
Tù-tì với kéo búa bao
Bàn tay xòe ngón ngọt ngào cười vang
Ghẹ to thêm mấy cái càng
Mực tươi một nắng em mang ra mời
Tuyệt vời_ngon quá đi thôi
Sò lông Hành mỡ với mùi Đậu thơm
Ai cũng nhường nhịn phần hơn
Nắm bàn tay lại...xòe tròn...kéo? bao?
Kẻ thua_nhận những ngọt ngào
Sò lông nước mắm ôi sao tuyệt trần
Ghẹ tươi chấm muối tiêu chanh
Xuýt xoa_Tương ớt phần dành Mực ngon
Cuối tuần gom lại cho tròn...
Nào Nghêu nào Ốc...ngon ngon quá chừng
Chia tay_chân cứ ngập ngừng
Món ngon một lẽ...tình thân thiết nhiều
Tù-Tì...Ôi thật đáng yêu
Mượn thời thơ trẻ... hong chiều nắng rơi
Bich Ngoc
Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015
SÀI GÒN MƯA
SÀI GÒN MƯA
Sài Gòn mưa đổ ngập mênh mông
Rỉ rả tuôn rơi trắng cánh đồng
Xe cộ đắm mình trong bể nước
Mặt đường lầy lội dưới con sông
Người nghèo khốn đốn nền nhà thấp
Kẻ khổ lao đao mái chảy ròng
Cầu cống quan to thường cải tạo
Sao còn ngập mãi hở? Ngài, Ông
BichNgoc
Sài Gòn mưa đổ ngập mênh mông
Rỉ rả tuôn rơi trắng cánh đồng
Xe cộ đắm mình trong bể nước
Mặt đường lầy lội dưới con sông
Người nghèo khốn đốn nền nhà thấp
Kẻ khổ lao đao mái chảy ròng
Cầu cống quan to thường cải tạo
Sao còn ngập mãi hở? Ngài, Ông
BichNgoc
Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015
CHỦ QUÁN BỆNH
CHỦ QUÁN BỆNH
Một mình một ghế một miền riêng
Thêm bát cháo hoa nghĩ thật hiền
Với lấy chai dầu chừng sắp ngã
Vơ cầm lọ thuốc ngỡ chao nghiêng
Bụng đau quằn quại không buồn bán
Miệng nói lầu bầu muốn được yên
Quán nước hôm nay không mở cửa
Khách quen thông cảm chớ làm phiền
BichNgoc
_____________
CHIỀU NHỚ QUÊ
Một chốn một nơi một cỏi riêng
Bên đồi lặng lẽ bóng mơ hiền
Chiều thu lãng đãng chiều thu mộng
Nắng xế mênh mông nắng xế nghiêng
Lòng nhớ quê cha lòng nhớ Mẹ
Nao dạ quê người nao dạ phiền
Mơ sầu cánh nhạn sầu xa xứ
Muốn được quay về đất tổ yên
GM.Nguyễn Đình Diệm
Một mình một ghế một miền riêng
Thêm bát cháo hoa nghĩ thật hiền
Với lấy chai dầu chừng sắp ngã
Vơ cầm lọ thuốc ngỡ chao nghiêng
Bụng đau quằn quại không buồn bán
Miệng nói lầu bầu muốn được yên
Quán nước hôm nay không mở cửa
Khách quen thông cảm chớ làm phiền
BichNgoc
_____________
CHIỀU NHỚ QUÊ
Một chốn một nơi một cỏi riêng
Bên đồi lặng lẽ bóng mơ hiền
Chiều thu lãng đãng chiều thu mộng
Nắng xế mênh mông nắng xế nghiêng
Lòng nhớ quê cha lòng nhớ Mẹ
Nao dạ quê người nao dạ phiền
Mơ sầu cánh nhạn sầu xa xứ
Muốn được quay về đất tổ yên
GM.Nguyễn Đình Diệm
Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015
MƯA!!!
MƯA!!!
Ừ thì mưa cứ rơi đi
Cho tan cái nóng vơi đi cái nồng
Giọt sầu tan với hư không
Giọt thương tuôn chảy vào mông mênh đời
Mưa chiều nặng hạt rơi rơi
Hoàng hôn tím biếc chân trời thẳm xa
Hạt mưa vỡ vụn nhạt nhòa
Trên đôi môi héo son phai ngỡ ngàng
BichNgoc
Ừ thì mưa cứ rơi đi
Cho tan cái nóng vơi đi cái nồng
Giọt sầu tan với hư không
Giọt thương tuôn chảy vào mông mênh đời
Mưa chiều nặng hạt rơi rơi
Hoàng hôn tím biếc chân trời thẳm xa
Hạt mưa vỡ vụn nhạt nhòa
Trên đôi môi héo son phai ngỡ ngàng
BichNgoc
Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015
VỀ ĐÂU GIỮA SÓNG ĐỜI
VỀ ĐÂU GIỮA SÓNG ĐỜI
Sóng vỗ sóng xô dập dềnh chiếc lá
Nắng ngã vàng hoàng hôn hửng bến sông
Chiếc thuyền nan lờ lửng trôi giữa dòng
Con sông nhỏ cựa mình theo luồng gió
Chiều đang vội hoa Lục Bình vẫn nở
Đêm thu buồn ta bạn với hằng nga
Thời gian ơi tất cả đã lùi xa
Chiếc lá úa theo dòng về đâu nhỉ?
BichNgoc
Sóng vỗ sóng xô dập dềnh chiếc lá
Nắng ngã vàng hoàng hôn hửng bến sông
Chiếc thuyền nan lờ lửng trôi giữa dòng
Con sông nhỏ cựa mình theo luồng gió
Chiều đang vội hoa Lục Bình vẫn nở
Đêm thu buồn ta bạn với hằng nga
Thời gian ơi tất cả đã lùi xa
Chiếc lá úa theo dòng về đâu nhỉ?
BichNgoc
Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015
NHỚ ƠN MẸ CHA NHÂN NGÀY SINH NHẬT
NHỚ ƠN MẸ CHA
Hôm nay tháng 9 ngày 3
Là ngày Cha Mẹ sinh ta ra đời
Hai thân cho cả cuộc đời
Dắt ta từng bước...dạy lời đúng sai
Nâng niu từng giấc ngủ dài
Lời ru ngọt dịu ngân hoài trong đêm
Mái tranh, trăng lấp ló thềm
Con say giấc ngủ Mẹ thêm ấm lòng
Năm nay, mấy chục năm ròng
Con chưa đền đáp thâm ân của người
Thu về, nhìn chiếc lá rơi
Ánh trăng bàng bạc nghiêng soi mái nhà
Nhớ ngày...Con kính Mẹ Cha
Đã cho con trẻ sinh ra trên đời
Công ơn hơn cả biển trời
Cầu mong Cha Mẹ muôn đời khỏe, vui
BichNgoc
Hôm nay tháng 9 ngày 3
Là ngày Cha Mẹ sinh ta ra đời
Hai thân cho cả cuộc đời
Dắt ta từng bước...dạy lời đúng sai
Nâng niu từng giấc ngủ dài
Lời ru ngọt dịu ngân hoài trong đêm
Mái tranh, trăng lấp ló thềm
Con say giấc ngủ Mẹ thêm ấm lòng
Năm nay, mấy chục năm ròng
Con chưa đền đáp thâm ân của người
Thu về, nhìn chiếc lá rơi
Ánh trăng bàng bạc nghiêng soi mái nhà
Nhớ ngày...Con kính Mẹ Cha
Đã cho con trẻ sinh ra trên đời
Công ơn hơn cả biển trời
Cầu mong Cha Mẹ muôn đời khỏe, vui
BichNgoc
Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015
TÍM MỒNG TƠI
TÍM MỒNG TƠI
Đã bao lần anh về thăm nơi ấy?
Để nhắc mình với kỷ niệm ngày thơ
Dậu mồng tơi ôm ấp tuổi dại khờ
Tấm ảnh nhỏ ẩn mình trong vòm lá
Anh có biết nơi xưa giờ rất lạ
Ánh đèn mờ Đóm thắp có còn đâu
Con đường trơn chân nhỏ mấy quả cầu
Xa xa lắm chỉ mình em nhớ mãi
Anh có ước một ngày ta gặp lại?
Dõi mắt tìm bóng nắng dáng người quen
Vầng trăng xưa vàng úa bởi ánh đèn
Là ký ức trong em, anh có giữ?
Em gọi tên gởi vào từng con chữ
Con gái thường như thế phải không anh?
Mộng đơn sơ dệt mãi cũng không thành
Lặng lẽ nhớ dậu mồng tơi tím ngắt
BichNgoc
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015
Tháng chín
Tháng chín
Ngồi buồn đếm giọt mưa rơi
Tiếng mưa rã rít mà chơi vơi lòng
Trên đường nước nổi mênh mông
Cánh dơi xanh đỏ bềnh bồng dưới mưa
Mưa nhiều, Thu đã về chưa?
Bằng lăng trước ngõ lá vừa vàng ươm
Mưa rơi như thể tủi hờn
Xé thêm tờ lịch cô đơn ùa về
Soi gương tìm lại ngày xưa
Thu đi thu đến bao mùa nhớ nhung
Vô tình mưa mãi lạnh lùng
Như trêu như ghẹo vào cùng niềm riêng
Hình như tháng chín ngoài thềm
Hư vô vạn nẻo ngộ thêm phận đời
Thôi thì mặc kệ mưa rơi
Một niên qua cửa trao lời mừng thu
BichNgoc
Ngồi buồn đếm giọt mưa rơi
Tiếng mưa rã rít mà chơi vơi lòng
Trên đường nước nổi mênh mông
Cánh dơi xanh đỏ bềnh bồng dưới mưa
Mưa nhiều, Thu đã về chưa?
Bằng lăng trước ngõ lá vừa vàng ươm
Mưa rơi như thể tủi hờn
Xé thêm tờ lịch cô đơn ùa về
Soi gương tìm lại ngày xưa
Thu đi thu đến bao mùa nhớ nhung
Vô tình mưa mãi lạnh lùng
Như trêu như ghẹo vào cùng niềm riêng
Hình như tháng chín ngoài thềm
Hư vô vạn nẻo ngộ thêm phận đời
Thôi thì mặc kệ mưa rơi
Một niên qua cửa trao lời mừng thu
BichNgoc
Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013
NỐI MẠNG GIAO LƯU
Em không đẹp dưới hoàng hôn rực rỡ
Không nồng nàn như hoa nở ngày xuân
Tên của em, như nói hộ bản thân
Hình ảnh đó_Là Lọ Lem dự Hội
Thơ của em_là bao điều muốn nói
Không màu mè, không hoa mĩ...văn chương
Nhan sắc em_một nhan sắc bình thường
Chân không dép bước trên đường đá sỏi
Anh gặp em_rồi đặt bao câu hỏi
Giữa nắng vàng mùa hạ mới...băn khoăn
Chẳng bận lòng bởi câu nhắn lời thăm
Em kiêu hãnh hay vì em tự kỷ?
Tên nick anh quen dần trong suy nghĩ
Bật máy chờ một câu nói... xa xôi
Tin nhắn anh_em đọc phải bật cười
Là...lời nhiếc, lời trêu hay lời thật?
Anh là ai? em không cần biết tất....
Lời đổi trao...em cứ thế đợi chờ
Ngóng mây ngàn nhận câu nói vu vơ
Và không muốn...biết thêm điều gì nữa
Không nồng nàn như hoa nở ngày xuân
Tên của em, như nói hộ bản thân
Hình ảnh đó_Là Lọ Lem dự Hội
Thơ của em_là bao điều muốn nói
Không màu mè, không hoa mĩ...văn chương
Nhan sắc em_một nhan sắc bình thường
Chân không dép bước trên đường đá sỏi
Anh gặp em_rồi đặt bao câu hỏi
Giữa nắng vàng mùa hạ mới...băn khoăn
Chẳng bận lòng bởi câu nhắn lời thăm
Em kiêu hãnh hay vì em tự kỷ?
Tên nick anh quen dần trong suy nghĩ
Bật máy chờ một câu nói... xa xôi
Tin nhắn anh_em đọc phải bật cười
Là...lời nhiếc, lời trêu hay lời thật?
Anh là ai? em không cần biết tất....
Lời đổi trao...em cứ thế đợi chờ
Ngóng mây ngàn nhận câu nói vu vơ
Và không muốn...biết thêm điều gì nữa
Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013
ĐÊM KHÔNG NGỦ
Thức đêm nay lại một đêm không ngủ
Mắt chập chờn ráo hoảnh những nghĩ suy
Xuân sắp sang...tôi mong đợi những gì?
Ôi! vô vọng cho cuộc đời đen tối
Nhiều đêm rồi , đôi mắt tôi đã mỏi
Tưởng rằng mình sẽ có giấc ngủ ngon
Rồi đêm nay thân xác đã hao mòn
Tôi vẫn thế...không thể nào chợp mắt
Cuộc đời tôi...Ôi! thật nhiều hiu hắt
Tôi dối mình...dối cả những người thân
Để thâu đêm , tôi thức với chính mình
Ngồi lặng lẽ với bóng đêm tăm tối
Tôi làm gì..? tôi cũng không hiểu nỗi
Lệ tuôn trào , tự kéo áo lau khô
Ngẫm đời mình...như một kẻ hư vô
Dò dẫm bước...trên con đường vô định
CON DỐC ĐỜI TÔI
Em trượt mãi con dốc đời cao thấp
Vẫn cố kềm gượng bước trong đêm đen
Đôi chân em dò dẫm không ánh đèn
Lời tim dặn: cố lên đừng lùi bước
Em vẫn hướng mặt mình về phía trước
Chân cố lê từng bước nhỏ nặng nề
Con dốc nào biết được những tái tê
Rồi lại trượt vết trầy loang trên gối
Em bất lực quay nhìn về phía cuối
Xa lắm rồi thôi cố chút nữa đi
Giọt mồ hôi hay sương đọng rèm mi
Nghe mặn chát trên đầu môi khô khốc
Em thầm ước phía bên kia triền dốc
Một ánh đèn lóe sáng giữa trời đêm
Chờ bóng người đồng hành bước cùng em
Hụt hẫng quá...! Con dốc đời vắng lặng
Vẫn cố kềm gượng bước trong đêm đen
Đôi chân em dò dẫm không ánh đèn
Lời tim dặn: cố lên đừng lùi bước
Em vẫn hướng mặt mình về phía trước
Chân cố lê từng bước nhỏ nặng nề
Con dốc nào biết được những tái tê
Rồi lại trượt vết trầy loang trên gối
Em bất lực quay nhìn về phía cuối
Xa lắm rồi thôi cố chút nữa đi
Giọt mồ hôi hay sương đọng rèm mi
Nghe mặn chát trên đầu môi khô khốc
Em thầm ước phía bên kia triền dốc
Một ánh đèn lóe sáng giữa trời đêm
Chờ bóng người đồng hành bước cùng em
Hụt hẫng quá...! Con dốc đời vắng lặng
Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013
EM VỀ
NGỠ NGÀNG
*
Em về mở lại trang thơ
Dòng sông lẳng lặng đò đưa nhịp nhàng
Vừa qua có kẻ sang ngang
Bến trong bến đục? ngỡ ngàng chưa hay
Trên trời mây vẫn cứ bay
Dưới nước cá lội tháng ngày lao xao
Mở trang blog viết vào...
Câu thơ thương nhớ để chào bạn thân
Dòng sông lẳng lặng đò đưa nhịp nhàng
Vừa qua có kẻ sang ngang
Bến trong bến đục? ngỡ ngàng chưa hay
Trên trời mây vẫn cứ bay
Dưới nước cá lội tháng ngày lao xao
Mở trang blog viết vào...
Câu thơ thương nhớ để chào bạn thân
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013
QUÀ 8/3
Một sáng tinh mơ của tháng ba
Lung linh nắng sớm đẫm sương sa
Một tin nhắn mới lời trìu mến
"Hạnh phúc tươi hồng như đóa hoa"
Cánh đỏ tươi màu ngát niềm tin
E-ấp nụ Hồng trông thật xinh
Hôm nay mồng tám...ngày phụ nữ
Hôn đóa hoa tươi vẹn chữ tình
Quà yêu của mẹ
MÓN QUÀ NGÀY
8/3/2011
Trời vừa mới rạng bình minh
Đưa con đến lớp lung linh mặt trời
Con nhìn Mẹ mĩm miệng cười
Nửa như e-ấp , nửa ngời niềm vui
Mắng yêu:"Thằng nhóc của tui
Có gì vui thế , nhìn tui cười hoài"
Con rằng:"Bí mật Mẹ ơi!
Chiều nay con sẽ trả lời Mẹ hay"
Đón con...Cũng ánh mắt này
Long lanh hớn hở chứa đầy niềm vui
"Mẹ ơi ! mau trở về thôi
Đến nhà, con sẽ cho coi cái này"
Đứa con bé bỏng thơ ngây
Niềm vui lớn nhất , những ngày đơn côi
Con là tia nắng mặt trời
Phả lên hơi ấm đường đời Mẹ đi...
"Mẹ ơi nhắm mắt lại đi
Để con cho Mẹ xem gì..? rất hay!"
Nụ cười bí mật thơ ngây
"Thằng con của Mẹ hôm nay lạ lùng"
Hai tay con giấu sau lưng
Sà vào lòng Mẹ "Con mừng Mẹ đây"
Sướng vui lòng Mẹ ngất ngây
Rưng rưng Mẹ hỏi:"Hôm nay ngày gì?
Mà mua tặng Mẹ Izzi"
Mặt con phụng phịu:"Ngày gì Mẹ quên..?
Tháng 3 ngày 8 thân quen
Không ai tặng Mẹ...Dành tiền con mua...
Tặng Mẹ , không phải se xua...
Đi đâu Mẹ xức khỏi mua tốn tiền"
Lời con cứ mãi liên thiên
Mẹ như chìm đắm vào miền ấm êm
Có con , Mẹ vững vàng thêm
Con là quà quý , Mẹ thương nhất đời
Trời vừa mới rạng bình minh
Đưa con đến lớp lung linh mặt trời
Con nhìn Mẹ mĩm miệng cười
Nửa như e-ấp , nửa ngời niềm vui
Mắng yêu:"Thằng nhóc của tui
Có gì vui thế , nhìn tui cười hoài"
Con rằng:"Bí mật Mẹ ơi!
Chiều nay con sẽ trả lời Mẹ hay"
Đón con...Cũng ánh mắt này
Long lanh hớn hở chứa đầy niềm vui
"Mẹ ơi ! mau trở về thôi
Đến nhà, con sẽ cho coi cái này"
Đứa con bé bỏng thơ ngây
Niềm vui lớn nhất , những ngày đơn côi
Con là tia nắng mặt trời
Phả lên hơi ấm đường đời Mẹ đi...
"Mẹ ơi nhắm mắt lại đi
Để con cho Mẹ xem gì..? rất hay!"
Nụ cười bí mật thơ ngây
"Thằng con của Mẹ hôm nay lạ lùng"
Hai tay con giấu sau lưng
Sà vào lòng Mẹ "Con mừng Mẹ đây"
Sướng vui lòng Mẹ ngất ngây
Rưng rưng Mẹ hỏi:"Hôm nay ngày gì?
Mà mua tặng Mẹ Izzi"
Mặt con phụng phịu:"Ngày gì Mẹ quên..?
Tháng 3 ngày 8 thân quen
Không ai tặng Mẹ...Dành tiền con mua...
Tặng Mẹ , không phải se xua...
Đi đâu Mẹ xức khỏi mua tốn tiền"
Lời con cứ mãi liên thiên
Mẹ như chìm đắm vào miền ấm êm
Có con , Mẹ vững vàng thêm
Con là quà quý , Mẹ thương nhất đời
Viết tặng con trai NGUYỄN TƯ TRUNG_HS lớp 6
Cảm ơn con trai cưng của Mẹ nhé!
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013
Tình biển
Càng bão tố càng lưu nhiều kỷ niệm
Vậy cho nên ta yêu biển vô cùng
Nước mặt hồ phẳng lặng thật mênh mông
Không gợn sóng không gây nhiều quyến luyến
Biển thét gào cho ta nhiều xao xuyến
Sóng cuộn tung bọt trắng xóa ngang trời
Tình chúng mình...sóng và biển chơi vơi
Luôn sánh bước dù thật nhiều giông bão
Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013
Màu hoa nắng
Anh đi về áo cài hoa nắng
Mang theo mình trĩu nặng tình em
Đường trưa nắng trải êm đềm
Hong bờ môi ngọt dịu mềm không quên
Nắng nở hoa trên triền dốc đổ
Chói chang vàng thách đố thời gian
Con đường hoa nắng thênh thang
Chân trời tím biếc ngỡ ngàng lặng im
Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013
Mùa xuân cho ai...
Tiết xuân đến ngày đang vào tết
Đông sẽ tàn lạnh rét cũng tan
Hoa tươi khoe dưới nắng vàng
Trúc Mai quấn quít mênh mang xuân hồng
*
Em vẫn biết trời Đông đầy giá
Lạnh cõi lòng lạnh cả niềm vui
Anh ơi xuân đã đến rồi...
Băng tan , tuyết chảy...niềm vui nồng nàn
*
Xin giũ hết bụi đàng vương gót
Nước trong lành ta chọn mà ngâm...
Thảnh thơi trí dạ an tâm
Thơ hay ta viết...ta ngâm sớm chiều
*
Hãy níu lấy xuân nhiều rực rỡ
Có Mai vàng Đào đỏ mừng xuân
Đông qua đừng phải bâng khuâng
Dang tay đón lấy mùa xuân ấm nồng
*
3/2/13
Đông sẽ tàn lạnh rét cũng tan
Hoa tươi khoe dưới nắng vàng
Trúc Mai quấn quít mênh mang xuân hồng
*
Em vẫn biết trời Đông đầy giá
Lạnh cõi lòng lạnh cả niềm vui
Anh ơi xuân đã đến rồi...
Băng tan , tuyết chảy...niềm vui nồng nàn
*
Xin giũ hết bụi đàng vương gót
Nước trong lành ta chọn mà ngâm...
Thảnh thơi trí dạ an tâm
Thơ hay ta viết...ta ngâm sớm chiều
*
Hãy níu lấy xuân nhiều rực rỡ
Có Mai vàng Đào đỏ mừng xuân
Đông qua đừng phải bâng khuâng
Dang tay đón lấy mùa xuân ấm nồng
*
3/2/13
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




