ngoc

ngoc

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015

TÍM MỒNG TƠI

                         TÍM MỒNG TƠI 
Đã bao lần anh về thăm nơi ấy?
Để nhắc mình với kỷ niệm ngày thơ
Dậu mồng tơi ôm ấp tuổi dại khờ
Tấm ảnh nhỏ ẩn mình trong vòm lá

Anh có biết nơi xưa giờ rất lạ
Ánh đèn mờ Đóm thắp có còn đâu
Con đường trơn chân nhỏ mấy quả cầu
Xa xa lắm chỉ mình em nhớ mãi

 Anh có ước một ngày ta gặp lại?

Dõi mắt tìm bóng nắng dáng người quen
Vầng trăng xưa vàng úa bởi ánh đèn
Là ký ức trong em, anh có giữ?

Em gọi tên gởi vào từng con chữ
Con gái thường như thế phải không anh?
Mộng đơn sơ dệt mãi cũng không thành
Lặng lẽ nhớ dậu mồng tơi tím ngắt

BichNgoc

 

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Tháng chín

Tháng chín 
 
Ngồi buồn đếm giọt mưa rơi  

Tiếng mưa rã rít mà chơi vơi lòng  
Trên đường nước nổi mênh mông  
Cánh dơi xanh đỏ bềnh bồng dưới mưa

Mưa nhiều, Thu đã về chưa?
Bằng lăng trước ngõ lá vừa vàng ươm
Mưa rơi như thể tủi hờn
Xé thêm tờ lịch cô đơn ùa về


Soi gương tìm lại ngày xưa
Thu đi thu đến bao mùa nhớ nhung
Vô tình mưa mãi lạnh lùng
Như trêu như ghẹo vào cùng niềm riêng


Hình như tháng chín ngoài thềm
Hư vô vạn nẻo ngộ thêm phận đời
Thôi thì mặc kệ mưa rơi
Một niên qua cửa trao lời mừng thu


                             BichNgoc

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

NỐI MẠNG GIAO LƯU

Em không đẹp dưới hoàng hôn rực rỡ
Không nồng nàn như hoa nở ngày xuân
Tên của em, như nói hộ bản thân
Hình ảnh đó_Là Lọ Lem dự Hội

Thơ của em_là bao điều muốn nói
Không màu mè, không hoa mĩ...văn chương
Nhan sắc em_một nhan sắc bình thường
Chân không dép bước trên đường đá sỏi

Anh gặp em_rồi đặt bao câu hỏi
Giữa nắng vàng mùa hạ mới...băn khoăn
Chẳng bận lòng bởi câu nhắn lời thăm
Em kiêu hãnh hay vì em tự kỷ?

Tên nick anh quen dần trong suy nghĩ
Bật máy chờ một câu nói... xa xôi
Tin nhắn anh_em đọc phải bật cười
Là...lời nhiếc, lời trêu hay lời thật?

Anh là ai? em không cần biết tất....
Lời đổi trao...em cứ thế đợi chờ
Ngóng mây ngàn nhận câu nói vu vơ
Và không muốn...biết thêm điều gì nữa

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

ĐÊM KHÔNG NGỦ


Thức đêm nay lại một đêm không ngủ
Mắt chập chờn ráo hoảnh những nghĩ suy
Xuân sắp sang...tôi mong đợi những gì?
Ôi! vô vọng cho cuộc đời đen tối

Nhiều đêm rồi , đôi mắt tôi đã mỏi
Tưởng rằng mình sẽ có giấc ngủ ngon
Rồi đêm nay thân xác đã hao mòn
Tôi vẫn thế...không thể nào chợp mắt

Cuộc đời tôi...Ôi! thật nhiều hiu hắt
Tôi dối mình...dối cả những người thân
Để thâu đêm , tôi thức với chính mình
Ngồi lặng lẽ với bóng đêm tăm tối

Tôi làm gì..? tôi cũng không hiểu nỗi
Lệ tuôn trào , tự kéo áo lau khô
Ngẫm đời mình...như một kẻ hư vô
Dò dẫm bước...trên con đường vô định

CON DỐC ĐỜI TÔI

Em trượt mãi con dốc đời cao thấp
Vẫn cố kềm gượng bước trong đêm đen
Đôi chân em dò dẫm không ánh đèn
Lời tim dặn: cố lên đừng lùi bước

Em vẫn hướng mặt mình về phía trước
Chân cố lê từng bước nhỏ nặng nề
Con dốc nào biết được những tái tê
Rồi lại trượt vết trầy loang trên gối

Em bất lực quay nhìn về phía cuối
Xa lắm rồi thôi cố chút nữa đi
Giọt mồ hôi hay sương đọng rèm mi
Nghe mặn chát trên đầu môi khô khốc

Em thầm ước phía bên kia triền dốc
Một ánh đèn lóe sáng giữa trời đêm
Chờ bóng người đồng hành bước cùng em
Hụt hẫng quá...! Con dốc đời vắng lặng

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

EM VỀ

NGỠ NGÀNG
*
Em về mở lại trang thơ
Dòng sông lẳng lặng đò đưa nhịp nhàng
Vừa qua có kẻ sang ngang
Bến trong bến đục? ngỡ ngàng chưa hay
Trên trời mây vẫn cứ bay
Dưới nước cá lội tháng ngày lao xao
Mở trang blog viết vào...
Câu thơ thương nhớ để chào bạn thân